Một học viên bước vào võ đường.
- Họ học cách đứng tấn.
- Học cách ra đòn.
- Học cách phòng thủ.
- Học cách đối luyện.
Sau nhiều tháng, nhiều năm, kỹ thuật ngày càng hoàn thiện.
Nhưng có một câu hỏi mà bất kỳ Instructor nào cũng nên tự đặt ra: “Liệu những gì học viên đang luyện tập hôm nay có phản ánh đúng những gì họ có thể phải đối mặt ngoài đời thực?”
Đây không phải là câu hỏi về việc môn võ nào tốt hơn. Cũng không phải cuộc tranh luận giữa võ thuật truyền thống và Krav Maga.
Đó là câu hỏi về mục tiêu của quá trình huấn luyện.
Hai môi trường, hai tư duy đào tạo
Trong võ đường, chúng ta có một môi trường được kiểm soát.
- Có thời gian chuẩn bị.
- Có không gian tập luyện.
- Có bạn tập.
- Có luật lệ.
- Có những kỹ thuật được luyện đi luyện lại để đạt độ chính xác cao.
Nhưng một tình huống nguy hiểm ngoài đời lại hoàn toàn khác.
- Không ai báo trước.
- Không có trọng tài.
- Không có luật.
- Không biết đối phương là ai.
- Không biết có bao nhiêu người.
- Không biết liệu sẽ xuất hiện hung khí hay không.
Điều đó không làm cho võ thuật mất đi giá trị, mà ngược lại, nó đặt ra một câu hỏi mới cho người người thầy: Làm thế nào để chuyển hóa nền tảng võ thuật thành năng lực ứng phó trong đời sống thực tế?
Một Instructor không chỉ truyền đạt kỹ thuật
- Một cú đấm đẹp chưa chắc đã là cú đấm phù hợp?
- Một kỹ thuật đúng chưa chắc đã là giải pháp đúng?
Bởi trong một tình huống nguy hiểm, người học còn phải đối mặt với rất nhiều yếu tố mà võ đường khó có thể tái hiện:
- sự bất ngờ;
- áp lực tâm lý;
- nỗi sợ;
- nhiều đối tượng cùng lúc;
- không gian chật hẹp;
- trách nhiệm pháp lý sau khi sự việc kết thúc.
Đó là lý do người Instructor không chỉ dạy làm như thế nào.
Họ còn phải giúp học viên hiểu:
- Khi nào nên hành động.
- Khi nào nên tránh xung đột.
- Khi nào nên tạo khoảng cách.
- Khi nào cần bảo vệ người đi cùng.
- Và khi nào phải đưa ra quyết định trong tích tắc.
Đó là sự khác biệt giữa việc truyền đạt kỹ thuật và phát triển năng lực ứng phó.
Tự vệ không bắt đầu bằng cú đấm
Một trong những hiểu lầm phổ biến là tự vệ đồng nghĩa với phản công.
Thực tế, một chương trình self-defense hiện đại bắt đầu từ những điều rất khác:
- Nhận diện nguy cơ.
- Đọc tình huống.
- Giữ bình tĩnh.
- Sử dụng lời nói.
- Kiểm soát khoảng cách.
- Đưa ra quyết định phù hợp.
Chỉ khi không còn lựa chọn nào khác, kỹ thuật mới trở thành công cụ để bảo vệ bản thân và tạo cơ hội rời khỏi tình huống nguy hiểm.
Đó là tư duy mà ngày càng nhiều chương trình đào tạo Instructor trên thế giới đang hướng tới.
Đã đến lúc nhìn việc đào tạo Instructor theo một góc nhìn mới
Một cộng đồng Krav Maga không phát triển chỉ nhờ có nhiều học viên.
Điều tạo nên sự phát triển bền vững là một đội ngũ Instructor có cùng tư duy, cùng tiêu chuẩn chuyên môn và cùng phương pháp giảng dạy.
Vì vậy, KMA đang xây dựng Instructor Development Program – chương trình phát triển dành cho những học viên mong muốn trở thành Instructor hoặc tiếp tục nâng cao năng lực giảng dạy.
Đây không phải là một khóa học ngắn hạn.
Đó là một lộ trình dài hạn, kết hợp giữa:
- đào tạo kỹ thuật;
- thực hành cùng Core Team;
- học tập trực tuyến;
- workshop chuyên đề;
- đánh giá chuyên môn;
- các kỳ lên đai theo tiêu chuẩn quốc tế;
- và quá trình đồng hành liên tục để phát triển năng lực Instructor.
Một hành trình được xây dựng từ nhiều mắt xích
Trong lộ trình đó, các workshop chuyên đề với những Instructor quốc tế sẽ là nơi cập nhật phương pháp huấn luyện, tư duy tự vệ hiện đại và cách chuyển hóa kỹ thuật thành năng lực ứng phó thực tế.
Các kỳ lên đai sẽ là những cột mốc đánh giá sự tiến bộ.
Core Team sẽ là môi trường để thực hành, rèn luyện và hoàn thiện kỹ năng giảng dạy.
Tất cả những mắt xích này không tồn tại độc lập.
Chúng cùng hướng đến một mục tiêu:
Xây dựng một thế hệ Instructor Krav Maga có đủ năng lực chuyên môn, tư duy hiện đại và trách nhiệm để góp phần phát triển cộng đồng Krav Maga tại Việt Nam.
Trong những bài viết tiếp theo, KMA sẽ lần lượt giới thiệu từng thành phần của chương trình, bắt đầu từ chuỗi Workshop Series – nơi những góc nhìn mới về đào tạo Instructor sẽ được chia sẻ bởi các chuyên gia quốc tế.
